HNI 01-9
Câu chuyện của một người chị 78 Tuổi trong cộng đồng doanh nhân HNI
Chị Trần Kim Anh
TỪ MỘT CĂN HẦM KHÁNG CHIẾN ĐẾN HÀNH TRÌNH CỐNG HIẾN CÙNG HNI
Hôm nay, một ngày cuối tháng 8 năm 2026, tôi ngồi viết những dòng này với một niềm vui rất đặc biệt. Tôi muốn kể cho các bạn nghe một chút về cuộc đời mình, không phải để nói về những thành tích đã có, mà để chia sẻ một điều tôi luôn tin: con người dù ở bất kỳ tuổi nào cũng có thể bắt đầu một hành trình mới.
Tôi là Trần Kim Anh, sinh ngày 23 tháng 10 năm 1949, tại một căn hầm ở Kiến Thiết, Thanh Ba, Phú Thọ, trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp.
Tôi sinh ra khi đất nước còn chiến tranh. Cha mẹ tôi khi ấy đã có ba người con. Các anh chị đều sinh ở Hà Nội, còn tôi – cô con gái bé bỏng nhất – lại chào đời giữa những ngày gian khó của kháng chiến.
Cha tôi là Trần Ngọc Sâm, quê Tả Thanh Oai, Thanh Trì, Hà Nội, sau này là Đại úy, Tiểu đoàn trưởng Diên Hồng. Cha nhập ngũ từ những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến, ngày 19 tháng 12 năm 1946.
Nhưng lòng yêu nước của cha không bắt đầu từ ngày cầm súng.
Từ năm 18 tuổi, cha đã tham gia phong trào truyền bá chữ Quốc ngữ. Cha yêu sách, yêu tri thức, yêu khoa học và luôn tin rằng muốn đất nước phát triển thì trước hết phải nâng cao dân trí.
Cha cũng là người có tâm hồn rất lãng mạn. Ông từng viết những câu thơ về chị Hằng Nga rất hồn nhiên:
“Chị Hằng Nga ơi, chị Hằng Nga,
Chị ở bao xa, đẹp quá à…”
Tôi lớn lên trong những câu chuyện về cha, về đồng đội của cha và về một thế hệ thanh niên đã sẵn sàng gác lại tuổi trẻ riêng tư để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Cha từng tham gia tổ chức cuộc mít tinh yêu nước ngày 17 tháng 8 năm 1945 và tham gia giành chính quyền ngày 19 tháng 8 năm 1945.
Sau này, những người từng cùng cha lên đường năm ấy đã trở thành những con người đáng kính: có tướng lĩnh, bác sĩ, nhà khoa học, nhà báo, nhà ngoại giao và nhiều người có những đóng góp âm thầm cho đất nước.
Năm 1995, tôi theo cha đến dự một buổi gặp mặt tại Viện Châm cứu. Từ đó, tôi có dịp gặp lại nhiều cô chú. Mỗi lần gặp, tôi lại học được ở họ một điều: lòng dũng cảm, tinh thần lạc quan và ý thức sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Các anh chị em trong gia đình tôi cũng tiếp nối truyền thống ấy. Chị cả là giáo viên cấp III. Anh trai là Tiến sĩ Vật lý. Em gái Minh Tám học tập tại Ba Lan rồi trở về làm việc trong lĩnh vực kỹ thuật.
Còn tôi chọn con đường khoa học.
Tôi học Vật lý tại Đại học Tổng hợp, sau đó sang Ba Lan thực tập và làm nghiên cứu sinh. Những năm tháng nghiên cứu khoa học giúp tôi hiểu rằng muốn đi xa, con người phải không ngừng học hỏi, biết đặt câu hỏi và kiên trì tìm lời giải.
Có những bài toán khoa học mất rất nhiều thời gian mới tìm được đáp án.
Cuộc đời cũng vậy.
Đừng bao giờ nghĩ rằng mình đã quá tuổi để học một điều mới, làm một việc mới hay bắt đầu một hành trình mới.
Hôm nay, tôi đến với HNI cũng bằng tinh thần ấy.
Tôi muốn tiếp tục học. Muốn viết. Muốn chia sẻ những câu chuyện mình đã trải qua. Và đặc biệt, tôi muốn thử sức trong những bài viết về HNI, về những con người đang đồng hành, về những giá trị tốt đẹp mà cộng đồng đang cùng nhau xây dựng.
Tôi tin rằng một cộng đồng mạnh không chỉ được tạo nên bởi những người trẻ và năng động, mà còn bởi những người có trải nghiệm, có tri thức và có mong muốn trao lại những điều tốt đẹp cho thế hệ sau.
Tôi đã đi qua chiến tranh, đi qua những năm tháng học tập và nghiên cứu, đi qua rất nhiều chặng đường của cuộc đời.
Nhưng tôi chưa muốn dừng lại.
Bởi tôi nghĩ:
Còn sức khỏe là còn học hỏi.
Còn niềm tin là còn hy vọng.
Còn muốn cống hiến là cuộc đời vẫn còn ý nghĩa.
Vì vậy, tôi rất vui được đồng hành cùng HNI.
Tôi viết những dòng này và cũng muốn gửi một lời tới các bạn:
Chúng ta hãy cùng nhau viết, cùng nhau học, cùng nhau chia sẻ và cùng nhau lan tỏa những điều tích cực.
Mỗi người chúng ta có một câu chuyện.
Hãy kể câu chuyện của mình.
Biết đâu, câu chuyện của bạn hôm nay lại trở thành nguồn động lực cho một người khác ngày mai.
Tuổi tác không phải là điểm kết thúc.
Tuổi tác chỉ là số năm chúng ta đã sống.
Điều quan trọng là những năm tháng phía trước, chúng ta sẽ sống như thế nào và để lại điều gì cho cộng đồng.
Tôi chọn tiếp tục học hỏi và cống hiến.
Còn các bạn, các bạn đã sẵn sàng viết câu chuyện tiếp theo của mình cùng HNI chưa?
Mời các bạn tham gia và đồng hành cùng cộng đồng doanh nhân HNI tại đây
https://www.h-coin.org/?ref=Luyen125