01/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 6 TRẢ CHO MÌNH TRƯỚC Tiền về chớ vội tiêu ngay, Hãy dành một phần cho ngày mai sau. Mười phần, giữ lại một phần, Là gieo hạt giống âm thầm tương lai. Lương về chẳng phải để xài, Hãy xem một khoản như cài then then. Trước khi thanh toán mọi bên, Đừng quên trả trước cho mình một phần. Mười phần chẳng phải quá gần, Cũng không quá sức nếu cần quyết tâm. Dẫu cho thu nhập âm thầm, Ít nhiều vẫn giữ một phần trong tay. Tháng này một khoản nhỏ thôi, Tháng sau góp tiếp, thành rồi một kho. Đừng mong tiền lớn mới lo, Chính từ kỷ luật mà cho bạc đầy. Người khôn chẳng đợi cuối ngày, Còn dư mới giữ, hết ngay mới buồn. Tiền dư thường chẳng còn luôn, Bởi bao ham muốn kéo tuôn khỏi nhà. Trả mình trước, chẳng ích ta? Mà là vun đắp để mà tự do. Mai sau khi gặp âu lo, Ta còn một khoản để cho mình dùng. Mười phần góp lại âm thầm, Qua năm qua tháng hóa thành tài nguyên. Một ngày nhìn lại bình yên, Thấy mình đã có một miền an tâm. Tiết kiệm không phải âm thầm, Sống trong thiếu thốn, chẳng làm điều chi. Mà là biết trước điều gì, Đáng cho hôm nay, đáng vì ngày mai. Mỗi đồng giữ lại trong tay, Là thêm một bước dựng xây chính mình. Từ trong kỷ luật lặng thinh, Tự do tài chính dần hình thành thôi. Đừng chờ giàu có mới rồi, Mới dành cho chính cuộc đời của ta. Mười phần giữ lại hôm qua, Hôm nay tiếp tục, ngày mai nhẹ nhàng.