01/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 7 ĐỪNG CHỜ GIÀU MỚI TIẾT KIỆM Đừng chờ giàu mới để dành, Một đồng hôm sớm cũng thành tương lai. Nghèo tiền chẳng đáng bi ai, Chỉ e có tiền mà hoài trắng tay. Một trăm nghìn giữ hôm nay, Mai thêm một chút, tháng ngày góp nên. Chẳng cần bắt đầu thật tiền, Chỉ cần bắt đầu, đừng quên mỗi ngày. Mười đồng cũng đáng để dành, Một trăm góp lại hóa thành một kho. Đừng xem khoản nhỏ là cho, Hạt mầm bé nhỏ vẫn cho cây đời. Người khôn chẳng đợi giàu rồi, Mới đem tiết kiệm đổi đời mai sau. Bởi khi tiền đến thật nhiều, Nếu quen phung phí, bao nhiêu cũng tàn. Hôm nay một khoản nhỏ mang, Ngày mai nhìn lại ngỡ ngàng chính ta. Từng đồng chẳng thể hóa ra, Nhưng nhiều đồng nhỏ dựng nhà tương lai. Tiết kiệm chẳng phải ép mình, Chẳng là từ bỏ nghĩa tình cuộc vui. Mà là biết giữ cho đời, Một phần bình tĩnh trước thời gian sau. Có tiền chớ vội tự hào, Có dư chớ vội lao vào cuộc chơi. Giữ được mới thật là người, Biết vun tài sản, biết đời dài lâu. Thu nhập dù thấp đến đâu, Vẫn còn một cách bắt đầu hôm nay. Một phần nhỏ bé trong tay, Đều đều góp lại, đổi thay cuộc đời. Đừng chờ một phép nhiệm mầu, Đừng mong ngày tháng tự giàu giúp ta. Tiết kiệm từ những đồng qua, Chính là tự cứu mình và tương lai. Bắt đầu chẳng đợi ngày mai, Một đồng giữ lại, một ngày vững hơn. Tích từng chút nhỏ kiên cường, Đến khi ngoảnh lại, con đường đã xa.