02/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 14 NHỮNG LỖ THỦNG NHỎ Tiền đâu chỉ mất một lần, Mà hay rò rỉ âm thầm mỗi khi. Một ly, một món, một gì, Tưởng như chẳng đáng, đôi khi thành nhiều. Sáng mua một cốc cà phê, Chiều thêm món nhỏ, tối về đặt đơn. Ngày qua chẳng thấy thiệt hơn, Cuối tháng nhìn lại, giật mình vì đâu. Một đồng chẳng đáng là bao, Nhưng mà góp lại, dạt dào thành ra. Ngày ngày một khoản đi qua, Tháng tháng cộng lại hóa ra một phần. Tiền không biến mất âm thầm, Nó đi từng chút qua từng thói quen. Mua vì tiện, chẳng nghĩ thêm, Mua vì khuyến mãi, mua quen mỗi ngày. “Giảm rồi, phải mua hôm nay”, Câu nghe rất ngọt mà đầy cám dỗ. Món hàng vốn chẳng cần cho, Chỉ vì rẻ quá lại lo mua về. Có khi chẳng phải cà phê, Mà là những khoản chẳng hề để tâm. Phí duy trì, phí âm thầm, Dịch vụ đăng ký tháng năm chẳng dùng. Một khi chẳng biết mình dùng, Tiền theo những lối vô cùng nhỏ thôi. Đến khi tài khoản cạn rồi, Mới hay từng khoản góp đời vào đây. Muốn cho tài chính đổi thay, Hãy soi từng khoản mỗi ngày chi ra. Ghi xem tiền chảy nơi nào, Khoản nào thật sự đáng trao đồng tiền. Không cần cắt hết niềm vui, Chỉ cần loại bỏ những điều thừa thôi. Một ly vẫn có thể vui, Nhưng đừng để nó thành đời phải lo. Tiền dành cho những ước mơ, Cho khi biến cố bất ngờ xảy ra. Cho con, cho mẹ, cho nhà, Cho ngày tự chủ bước qua nhọc nhằn. Mỗi lần giữ được một phần, Là thêm một bước đến gần tương lai. Lỗ nhỏ nếu chẳng vá ngay, Lâu ngày cũng đủ làm đầy biển sâu. Quản tiền chẳng phải tính đâu, Mà là tỉnh thức trước bao thói thường. Biết mình cần những gì hơn, Biết đâu là chỗ đồng tiền nên vào. Một đồng giữ lại hôm nào, Có khi góp cả ước ao một đời. Nhìn từng khoản nhỏ mà thôi, Ta đang giữ lấy một đời bình an.