02/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 18 ĐỪNG GỬI TIỀN VÀO ĐIỀU CHƯA HIỂU Tiền mình chắt chiu bao ngày, Đừng đem phó mặc cho ai hứa nhiều. Ngoài kia lời ngọt bao điều, Nghe như cơ hội sớm chiều hóa sang. Có người vẽ chuyện giàu sang, Lợi nhuận hấp dẫn, nhẹ nhàng như mơ. Nào đâu biết được chữ ngờ, Sau bao lời hứa là bờ vực sâu. Đầu tư trước hết phải sâu, Hiểu mình bỏ vốn vào đâu mới làm. Tiền đi phải biết đường về, Rủi ro phải tính trước khi xuống tiền. Đừng vì thiên hạ nói liền, “Cơ hội chỉ có hôm nay thôi mà!” Càng nghe thúc giục gần xa, Càng nên dừng lại để mà nghĩ suy. Hỏi rằng tài sản là gì, Ai đang quản lý, lấy gì tạo ra? Dòng tiền từ chốn nào ra, Lợi nhuận dựa những điều ta hiểu nào? Nếu còn chẳng biết vì sao, Tiền mình sinh lãi thế nào, từ đâu, Thì đừng vội bước thật mau, Đừng đem tiền bạc gửi vào niềm tin. Niềm tin không phải tài sản, Lời hứa không thể bảo toàn đồng ngân. Chữ “chắc chắn” đáng phân vân, Bởi đời chẳng có lợi nhuận không rủi. Càng nghe lợi nhuận càng cao, Càng nên kiểm chứng trước sau rõ ràng. Đừng vì sợ mất cơ may, Mà quên mất vốn bao ngày mới nên. Không đầu tư thứ chưa quen, Không mua thứ chẳng hiểu tên, hiểu nguồn. Thà rằng bỏ lỡ một luôn, Còn hơn mất trắng vì buông lý mình. Đầu tư cần có niềm tin, Nhưng niềm tin phải đi cùng hiểu sâu. Biết mình chịu được đến đâu, Biết khi nào giữ, khi nào bước ra. Tiền đâu phải lá ngoài nhà, Bay theo một tiếng gọi là mất ngay. Một đời tích cóp từng ngày, Càng nên tỉnh táo trước đầy cạm bẫy. Người khôn chẳng sợ cơ may, Chỉ sợ xuống vốn vì say lòng người. Không hiểu thì cứ đứng ngoài, Giữ tiền cũng chính là lời đầu tư. Bởi trong tài chính cuộc đời, Không làm điều chẳng hiểu thời là khôn. Chậm thôi, học hỏi cho tròn, Để khi xuống vốn, lòng còn bình an.