03/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 22 CHIẾC PHAO NGÀY GIÔNG Đời người đâu biết ngày mai, Bình yên hôm trước, hôm nay bất ngờ. Có khi công việc chơ vơ, Có khi đau ốm, hóa ngờ gian nan. Có khi khoản phí bất ngờ, Gõ vào cánh cửa, chẳng chờ đợi ai. Nếu không chuẩn bị ngày mai, Một cơn giông đến kéo dài âu lo. Bởi nên hãy lập quỹ cho, Một phần dành sẵn để lo lúc cần. Đừng xem khoản ấy là phần, Tiền nằm vô ích, chẳng cần dùng ngay. Quỹ kia chẳng phải tiền hoài, Mà là chiếc phao giữa ngày bão giông. Khi đời chợt nổi cuồng phong, Ta còn chỗ dựa để không ngã nhào. Mất nguồn thu nhập thì sao? Quỹ kia giúp bước qua bao tháng ngày. Việc chưa tìm được trong tay, Vẫn còn thời gian để xoay chuyển mình. Không cần vay nóng linh tinh, Không cần bán tháo những gì đã mua. Không cần chạy vạy sớm trưa, Bởi mình đã có phần vừa chuẩn biên. Quỹ nên đủ để bình yên, Cho vài tháng sống khi miền khó khăn. Tùy vào hoàn cảnh bản thân, Mà xây một mức thật cân cho mình. Người độc thân, kẻ gia đình, Mỗi người một mức, một tình khác nhau. Không cần giống với người sau, Quan trọng phù hợp trước sau đời mình. Hãy dành từng khoản lặng thinh, Mỗi khi thu nhập về mình trích ra. Chẳng cần bắt đầu thật to, Góp dần từng chút, chẳng lo tháng ngày. Đến khi quỹ đã đủ đầy, Lòng ta sẽ bớt những ngày hoang mang. Một khi biến cố bất ngờ, Ta còn lựa chọn, còn chờ được lâu. Quỹ kia chẳng phải để giàu, Mà là để giữ nhịp cầu bình an. Giúp ta không phải vội vàng, Khi đời thử thách, khi mang khó nghèo. Tiền dành cho lúc gieo neo, Là tiền mua lấy chữ “theo” bình thường. Theo ta qua những đoạn đường, Để trong giông gió vẫn thường vững tâm. Bình yên chẳng đến âm thầm, Mà do chuẩn bị trước năm tháng dài. Hôm nay dành một phần này, Ngày mai có thể nhẹ vai giữa đời. Quỹ dự phòng chẳng xa vời, Là nền bình tĩnh cho đời bước qua. Có dành dụm, có chuẩn bị, Giông dù có lớn, ta thì vẫn yên.