03/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 24 ĐỪNG ĐẶT TRỨNG MỘT GIỎ Một cây đâu thể thành rừng, Một nguồn đâu đủ giữ từng ngày mai. Đời người lắm nỗi đổi thay, Chẳng ai đo trước một ngày gió giông. Đừng đem tất cả vào trong, Một nơi, một chỗ, một dòng duy nhất. Khi dòng ấy bỗng chao nghiêng, Bao nhiêu công sức dễ liền cuốn theo. Một giỏ trứng tưởng thật nhiều, Nhưng khi đánh rớt, còn điều gì đâu. Chia ra chẳng phải chia mau, Mà là giữ lấy ngày sau bình thường. Tiền dành nên có nhiều đường, Một phần dự phòng, một phương tích dần. Một phần đầu tư bản thân, Một phần tài sản góp phần sinh sôi. Đừng vì thấy chỗ đang lời, Mà đem tất cả cuộc đời gửi sang. Hôm nay có thể huy hoàng, Ngày mai biến động, ai mang đỡ mình? Thị trường vốn chẳng đứng yên, Lúc lên rực rỡ, lúc nghiêng bất ngờ. Chẳng ai biết được chữ ngờ, Nên đừng đặt hết giấc mơ một nơi. Đa dạng chẳng phải chia vơi, Mà là giữ sức cho đời đi xa. Khi một cánh cửa đóng nhà, Ta còn cánh khác để mà bước sang. Nhưng chia cũng phải đàng hoàng, Không phải chia nhỏ rồi mang khắp đường. Mỗi nơi phải hiểu rõ tường, Biết mình chịu được những phương rủi ro. Đừng nghe thiên hạ hô to, “Cơ hội duy nhất, phải cho tiền vào!” Càng nghe lời thúc thật mau, Càng nên chậm lại, hỏi sao, hỏi gì. Tiền mình tích cóp bao kỳ, Đừng đem đánh cược chỉ vì lòng tham. Một đời gây dựng âm thầm, Càng nên bảo vệ những năm tháng dài. Có khi chẳng được lãi cao, Nhưng đổi lại được một màu bình yên. Lợi nhuận vừa sức, ngủ yên, Còn hơn chạy mãi theo miền rủi ro. Đa dạng là biết liệu lo, Biết rằng không có con đò an nhiên. Sông đời khi cạn khi xiên, Chuẩn bị nhiều lối, bước lên vững vàng. Một nguồn thu, một tài sản, Một phần tiền mặt, một phần kỹ năng. Nhiều chân thì bước vững vàng, Một chân chao đảo, vẫn còn chân kia. Giữ tiền đâu phải sợ chi, Mà là hiểu rõ những gì có thể. Đừng đem tương lai đổi lấy, Một canh bạc lớn chỉ vì ham lời. Đời người đi giữa dòng đời, Biết chia rủi ro mới thời bền lâu. Không cần thắng lớn thật mau, Chỉ cần còn vốn để sau bước dài.