CHƯƠNG 45: TUYÊN NGÔN: KHÔNG GÌ LÀ KHÔNG THỂ
Có những thời điểm trong cuộc đời, chúng ta đứng trước một hoàn cảnh mà dường như không có lối ra.
Một cánh cửa đóng lại.
Một kế hoạch thất bại.
Một khoản đầu tư mất đi.
Một mối quan hệ tan vỡ.
Một công việc không còn.
Một giấc mơ tưởng như rất gần bỗng trở nên xa xôi.
Trong những khoảnh khắc ấy, con người thường nói:
“Không thể.”
Không thể làm lại.
Không thể bắt đầu nữa.
Không thể vượt qua.
Không thể thành công.
Không thể thay đổi.
Nhưng có một sự thật quan trọng mà chúng ta cần nhớ:
Con người không thể kiểm soát mọi hoàn cảnh, nhưng luôn có một phần quyền lực thuộc về mình: quyền lựa chọn cách suy nghĩ, cách học hỏi và cách hành động.
Đó chính là điểm bắt đầu của tự do.
Chúng ta không chọn được nơi mình sinh ra.
Không chọn được gia đình mình.
Không chọn được tất cả những gì xảy đến.
Không thể kiểm soát nền kinh tế, thị trường, thời tiết, quyết định của người khác hay những biến cố bất ngờ của cuộc đời.
Nhưng chúng ta có thể lựa chọn mình sẽ làm gì với những điều đó.
Và đôi khi, một lựa chọn đúng có thể thay đổi hoàn toàn ý nghĩa của một hoàn cảnh tưởng như không thể thay đổi.
Tôi không kiểm soát được hoàn cảnh, nhưng tôi kiểm soát được cách mình nhìn nó
Một thất bại có thể là dấu chấm hết.
Nhưng nó cũng có thể là học phí.
Một lần mất tiền có thể khiến chúng ta tuyệt vọng.
Nhưng nó cũng có thể trở thành bài học đắt giá nhất về quản lý tài chính và quản trị rủi ro.
Một cánh cửa đóng lại có thể khiến chúng ta nghĩ rằng mình bị từ chối.
Nhưng đôi khi, nó buộc chúng ta phải tìm một cánh cửa khác phù hợp hơn.
Sự kiện xảy ra là một chuyện.
Câu chuyện chúng ta kể về sự kiện đó lại là một chuyện khác.
Hai người có thể cùng trải qua một thất bại.
Một người nói:
“Thế là hết.”
Người kia nói:
“Được rồi. Tôi cần hiểu mình đã sai ở đâu.”
Cùng một sự kiện.
Nhưng hai cách nhìn.
Và rồi hai cuộc đời có thể đi theo hai hướng hoàn toàn khác nhau.
Đó là lý do tư duy quan trọng.
Không phải vì tư duy tích cực có thể biến mọi điều xấu thành điều tốt một cách thần kỳ.
Mà vì cách chúng ta suy nghĩ quyết định chúng ta sẽ làm gì tiếp theo.
Nếu chưa biết, hãy học
Có một câu nói rất nguy hiểm:
“Tôi không làm được.”
Nhiều khi, câu nói chính xác hơn phải là:
“Tôi chưa biết cách làm.”
Hai câu này khác nhau hoàn toàn.
“Tôi không làm được” đóng lại cánh cửa.
“Tôi chưa biết cách làm” mở ra một con đường.
Nếu chưa biết quản lý tiền, hãy học.
Nếu chưa biết đầu tư, hãy học.
Nếu chưa biết bán hàng, hãy học.
Nếu chưa biết lãnh đạo, hãy học.
Nếu chưa biết xây dựng một doanh nghiệp, hãy tìm người đã làm được và học từ họ.
Nếu thất bại, hãy học từ thất bại.
Nếu gặp một người giỏi hơn mình, hãy học từ họ thay vì chỉ so sánh với họ.
Tri thức không loại bỏ mọi khó khăn.
Nhưng tri thức giúp chúng ta đối diện với khó khăn bằng năng lực lớn hơn.
Một người không biết bơi đứng trước dòng sông có thể nghĩ rằng dòng sông là không thể vượt qua.
Nhưng người biết bơi sẽ nhìn thấy một vấn đề khác:
“Tôi cần tìm cách sang bờ.”
Cùng một dòng sông.
Khác biệt nằm ở năng lực.
Vì vậy, đừng vội kết luận rằng một điều là không thể chỉ vì hôm nay bạn chưa biết cách thực hiện nó.
Nếu chưa đủ sức, hãy xây sức
Không phải mọi thứ đều cần được giải quyết ngay lập tức.
Có những mục tiêu quá lớn nếu nhìn từ điểm xuất phát hiện tại.
Một người muốn xây dựng doanh nghiệp lớn nhưng hôm nay chưa có vốn.
Một người muốn trở thành chuyên gia nhưng hôm nay còn thiếu kiến thức.
Một người muốn đạt tự do tài chính nhưng hiện tại thu nhập còn thấp.
Điều đó không có nghĩa là mục tiêu bất khả thi.
Nó chỉ có nghĩa là khoảng cách còn lớn.
Và khoảng cách lớn được thu hẹp bằng những bước nhỏ.
Học thêm một kỹ năng.
Tăng thêm một nguồn thu.
Tiết kiệm thêm một khoản tiền.
Đọc thêm một cuốn sách.
Gặp thêm một người có kinh nghiệm.
Làm thêm một dự án.
Cải thiện thêm một phần trăm.
Ngày hôm nay có thể chưa đủ.
Nhưng nếu mỗi ngày đều trở nên tốt hơn một chút, vài năm sau bạn có thể trở thành một con người hoàn toàn khác.
Đừng hỏi: “Làm sao để tôi đạt được tất cả ngay bây giờ?”
Hãy hỏi:
“Tôi cần trở thành người như thế nào để có thể đạt được điều đó?”
Rồi bắt đầu xây dựng con người ấy.
Hãy hành động
Có rất nhiều người có ước mơ.
Có rất nhiều người có kiến thức.
Có rất nhiều người có kế hoạch.
Nhưng chỉ một số ít thật sự hành động.
Bởi giữa biết và làm luôn tồn tại một khoảng cách.
Bạn có thể đọc hàng trăm cuốn sách về kinh doanh nhưng vẫn không có doanh nghiệp.
Bạn có thể xem hàng nghìn video về tài chính nhưng vẫn không biết quản lý tiền.
Bạn có thể nói hàng năm trời về một giấc mơ nhưng vẫn đứng nguyên ở vạch xuất phát.
Kiến thức chỉ trở thành sức mạnh khi được biến thành hành động.
Đừng chờ mình hết sợ mới bắt đầu.
Hãy bắt đầu để trở nên bớt sợ.
Đừng chờ hoàn hảo mới hành động.
Hãy hành động, rồi cải thiện trên đường đi.
Đừng chờ có tất cả nguồn lực.
Hãy sử dụng tốt nhất những gì đang có.
Bởi rất nhiều cơ hội không xuất hiện dưới hình dạng một cơ hội hoàn hảo.
Nó xuất hiện như một việc nhỏ.
Một cuộc gọi.
Một cuộc gặp.
Một ý tưởng.
Một khách hàng đầu tiên.
Một bài viết đầu tiên.
Một khoản tiết kiệm đầu tiên.
Một lần thử đầu tiên.
Bạn không cần biết toàn bộ hành trình. Bạn chỉ cần biết bước tiếp theo.
“Không gì là không thể” không có nghĩa là mọi thứ đều dễ dàng
Tuyên ngôn “không gì là không thể” không phải lời hứa rằng bạn sẽ luôn chiến thắng.
Không phải mọi giấc mơ đều thành hiện thực.
Không phải mọi doanh nghiệp đều thành công.
Không phải mọi khoản đầu tư đều sinh lời.
Không phải mọi nỗ lực đều được đền đáp theo cách chúng ta mong muốn.
Và cũng không phải cứ cố gắng là chắc chắn đạt được mọi thứ.
Cuộc đời không vận hành đơn giản như vậy.
Nhưng “không gì là không thể” có một ý nghĩa sâu sắc hơn:
Đừng tự đóng cánh cửa trước khi cuộc đời thực sự đóng nó.
Đừng tự nói “không thể” khi mình chưa thử.
Đừng bỏ cuộc chỉ vì lần đầu thất bại.
Đừng biến một ngày tồi tệ thành một kết luận về cả cuộc đời.
Đừng biến một thất bại thành danh tính của mình.
Bạn có thể thất bại mà không phải là người thất bại.
Bạn có thể mất tiền mà không phải là người nghèo mãi mãi.
Bạn có thể đi sai đường mà vẫn có thể quay lại.
Bạn có thể bắt đầu muộn mà vẫn có thể đi xa.
Một chương khó khăn không quyết định toàn bộ cuốn sách cuộc đời bạn.
Đây là tuyên ngôn của tôi
Tôi không tuyên bố rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ.
Tôi không thể.
Nhưng tôi có thể kiểm soát thái độ của mình.
Tôi có thể chọn học thay vì than trách.
Tôi có thể chọn đứng dậy thay vì nằm lại.
Tôi có thể chọn hành động thay vì chờ đợi.
Tôi có thể chọn kiên trì khi kết quả chưa xuất hiện.
Tôi có thể chọn thay đổi khi cách cũ không còn hiệu quả.
Tôi có thể chọn tìm giải pháp thay vì chỉ nhìn vào vấn đề.
Tôi có thể chọn tin rằng mình vẫn còn một bước tiếp theo.
Tôi có thể không biết tương lai sẽ như thế nào.
Nhưng tôi biết mình có thể chuẩn bị cho nó.
Tôi không biết con đường phía trước có bao nhiêu khó khăn.
Nhưng tôi có thể học cách mạnh mẽ hơn.
Tôi không biết mình sẽ thành công đến đâu.
Nhưng tôi có thể cam kết trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình mỗi ngày.
Và nếu một cánh cửa đóng lại, tôi sẽ tìm một cánh cửa khác.
Nếu không có cửa, tôi sẽ tìm cách xây một cánh cửa.
Nếu con đường cũ không còn phù hợp, tôi sẽ học cách mở một con đường mới.
Tôi không đầu hàng hoàn cảnh.
Tôi học từ hoàn cảnh.
Tôi không phủ nhận khó khăn.
Tôi bước qua nó.
Tôi không giả vờ rằng thất bại không đau.
Tôi chấp nhận nỗi đau, rút ra bài học và tiếp tục.
Tôi không đợi cuộc đời trở nên dễ dàng.
Tôi trở nên mạnh mẽ hơn để đối diện với cuộc đời.
Đó là tuyên ngôn.
Không phải rằng tôi sẽ luôn thắng.
Mà là tôi sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Không phải rằng tôi có thể làm tất cả.
Mà là tôi sẽ không vội nói “không thể” trước khi tìm hiểu xem điều gì có thể.
Không phải rằng tôi kiểm soát được thế giới.
Mà là tôi chịu trách nhiệm với phần thế giới nằm trong tay mình:
Suy nghĩ của tôi.
Học hỏi của tôi.
Lựa chọn của tôi.
Hành động của tôi.
Và có lẽ, đó chính là quyền lực lớn nhất mà mỗi con người đều sở hữu.
Bởi cuộc đời có thể trao cho chúng ta những quân bài khác nhau.
Nhưng điều quan trọng không chỉ là bạn được chia những quân bài nào.
Mà là:
Bạn sẽ chơi những quân bài ấy như thế nào.
Vì vậy, nếu hôm nay bạn đang đứng trước một điều tưởng như không thể, hãy dừng lại một chút.
Đừng hỏi:
“Tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi?”
Hãy hỏi:
“Bây giờ tôi có thể làm gì?”
Rồi làm điều đầu tiên.
Sau đó là điều thứ hai.
Rồi điều thứ ba.
Có thể con đường sẽ dài.
Có thể sẽ có những lần bạn phải quay lại.
Có thể bạn sẽ phải học lại từ đầu.
Nhưng chỉ cần bạn còn suy nghĩ, còn học hỏi, còn hành động, thì câu chuyện vẫn chưa kết thúc.
Không gì là không thể khi con người còn khả năng lựa chọn bước tiếp theo.
Và đôi khi, điều tưởng như không thể hôm nay…
chỉ đơn giản là một điều chúng ta chưa tìm ra cách để làm.
Hãy học.
Hãy thử.
Hãy thất bại nếu cần.
Hãy đứng dậy.
Hãy làm lại.
Hãy tiến về phía trước.
Bởi giới hạn lớn nhất của một con người không phải lúc nào cũng nằm ở hoàn cảnh.
Nhiều khi, nó nằm ở khoảnh khắc người ấy quyết định rằng:
“Tôi không thể.”
Và ngay khi bạn thay câu nói ấy bằng:
“Tôi chưa biết cách. Nhưng tôi sẽ tìm cách.”
Một cánh cửa mới bắt đầu mở ra.