04/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 39 ĐỒNG TIỀN BIẾT CHO ĐI Tiền kia nếu biết giữ gìn, Sẽ thành chiếc nhịp nối tình với nhau. Đời người chẳng chỉ bạc màu, Mà còn hơi ấm trao nhau giữa đời. Có tiền đừng chỉ cho mình, Hãy dành một chút nghĩa tình sẻ chia. Một phần giúp đỡ người kia, Một phần san sẻ những khi cơ hàn. Giàu đâu chỉ bởi bạc vàng, Mà do biết sống đàng hoàng, thương nhau. Khi người gặp cảnh khổ đau, Một bàn tay đỡ quý hơn bạc tiền. Có khi chẳng giúp được nhiều, Nhưng lòng tử tế là điều đáng trân. Một lời an ủi ân cần, Cũng làm dịu bớt muôn phần đắng cay. Tiền làm ra bởi đôi tay, Càng nên biết quý những ngày lao công. Từ trong tích lũy vun trồng, Ta dành một phần góp dòng yêu thương. Giúp người chẳng phải phô trương, Không cần kể lể công đường với ai. Cho đi như ánh ban mai, Âm thầm soi sáng những ngày tối tăm. Khi ta có được một phần, Hãy nhìn quanh những người cần giúp nhau. Đời còn biết mấy thương đau, Một phần chia sẻ bắc cầu yêu thương. Tiền là phương tiện trên đường, Không nên trở thành bức tường ngăn ta. Gia đình, bè bạn, gần xa, Đều cần hơi ấm thật thà của nhau. Mai sau ngoảnh lại đời mình, Điều còn ở lại chẳng hình bạc xanh. Mà là những việc tử tế, Ta từng gieo xuống giữa đời hôm nay. Giàu thêm một chút mỗi ngày, Để thêm khả năng dang tay giúp người. Đồng tiền đẹp nhất trên đời, Là khi biết biến thành lời yêu thương.