04/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 40 GIÀU CÙNG TRÁCH NHIỆM Giàu không chỉ để riêng mình, Mà còn vun đắp nghĩa tình nhân gian. Khi ta có được bạc vàng, Càng nên biết giữ tâm an giữa đời. Tiền nhiều chẳng quý bằng người, Nếu không biết sống cho đời đẹp hơn. Của cải chẳng phải cội nguồn, Mà là phương tiện mở đường yêu thương. Càng giàu càng phải kiên cường, Giữ tâm trong sáng, giữ đường ngay thẳng. Đừng vì lợi ích riêng mình, Mà quên trách nhiệm với tình thế gian. Nguồn lực nếu biết trao ban, Có thể gieo những mùa vàng tương lai. Đầu tư tri thức mỗi ngày, Cho người cơ hội dựng xây chính mình. Một trường học, một niềm tin, Một người được học, đổi hình tương lai. Một nghề, một kỹ năng hay, Có khi thay đổi tháng ngày một đời. Giàu sang đâu phải hơn người, Mà là có thể giúp đời tốt hơn. Có tiền hãy biết giữ nguồn, Để còn tạo dựng những đường dài lâu. Đừng đem của cải khoe nhau, Hãy đem nguồn lực bắc cầu tương lai. Giúp người đứng dậy bằng tay, Trao cần câu sống, trao ngày tự tin. Khi ta thành đạt hiển vinh, Càng nên nhớ những hành trình đã qua. Nhớ người từng giúp chúng ta, Nhớ bao gian khó để mà trưởng nên. Giàu rồi càng phải vững bền, Biết cho, biết giữ, biết nên việc gì. Của cải nếu biết cho đi, Sẽ thành giá trị khắc ghi với đời. Mai sau khi đã xa rồi, Tài danh, vật chất cũng rồi qua tay. Chỉ còn những việc hôm nay, Ta từng gieo xuống tháng ngày nhân sinh. Giàu là thêm một khả năng, Để làm cuộc sống tốt lành hơn xưa. Càng nhiều nguồn lực dư thừa, Càng mang trách nhiệm sớm trưa với đời.