HNI 29/7
Bài thơ: Chương 42. Trí tuệ – Bản lĩnh – Nhân ái
Trí tuệ soi sáng đường xa,
Bản lĩnh vững bước vượt qua thác ghềnh.
Nhân ái như gió hiền lành,
Sưởi bao tâm hồn giữa hành trình chung.
Người khôn chẳng bởi nói nhiều,
Mà vì hiểu lẽ, hiểu điều đúng sai.
Biết nghe, biết học mỗi ngày,
Để tâm rộng mở, để tài lớn thêm.
Bản lĩnh chẳng phải ồn ào,
Mà là đứng vững trước bao đổi dời.
Không lùi trước những thử thời,
Không vì thất bại đánh rơi niềm tin.
Nhân ái là gốc của mình,
Yêu người như thể thân sinh một nhà.
Một lời tử tế trao ra,
Có khi sưởi ấm bao trái tim buồn.
Trí tuệ không chỉ sách vở,
Mà từ trải nghiệm, từ giờ gian nan.
Bản lĩnh không đến dễ dàng,
Mà từ nghịch cảnh tôi rèn ý chí.
Nhân ái chẳng đợi giàu sang,
Một nụ cười nhỏ cũng mang nghĩa tình.
Một bàn tay đỡ người bên,
Là gieo hy vọng giữa miền khó khăn.