HNI 31/7
Bài thơ Chương 9
NIỀM TIN VÀ NGHỊ LỰC
Đường xa mây phủ ngàn trùng,
Lòng còn ánh đạo chẳng cùng bước chân.
Gió lay chẳng ngã tùng quân,
Người mang chí lớn càng bền niềm tin.
Đời như một cuộc hành trình,
Lắm khi bão tố phủ mình sớm trưa.
Nhưng ai giữ vững tâm xưa,
Sẽ qua giông bão như vừa sang sông.
Niềm tin như ánh rạng đông,
Xua tan đêm tối trong lòng thế nhân.