HNI 22/7/2026:
Bài thơ Chương 35: Vượt qua giới hạn bản thân
Đời người chẳng phải đường bằng,
Muốn vươn đỉnh cao phải thắng chính mình.
Giới hạn nhiều lúc vô hình,
Do tâm e ngại tự xây ngục tù.
Nếu còn sợ bước mịt mù,
Làm sao chạm tới mùa thu thành công?
Đại dương đâu chỉ dòng sông,
Ước mơ phải lớn mới mong vững bền.
Có khi thất bại nhiều phen,
Nhưng đừng bỏ cuộc giữa miền gian nan.
Mỗi lần đứng dậy hiên ngang,
Là thêm một bước mở sang tương lai.
Đừng nhìn nghịch cảnh bi ai,
Hãy xem thử thách là bài học hay.
Lửa hồng tôi luyện sắt này,
Gian nan tôi luyện bàn tay kiên cường.
Người thành công chẳng phi thường,
Chỉ hơn ở chỗ không nhường khó khăn.
Mỗi ngày tiến một bước chân,
Mai sau sẽ tới đỉnh ngần ước mơ.
Hãy thôi sống bởi đợi chờ,
Mạnh dạn hành động đúng giờ, đúng nơi.
Thời gian chẳng đợi một người,
Chỉ ai dám bước mới cười vinh quang.
Đừng vì lời nói thế gian,
Mà quên khát vọng cháy tràn trong tim.
Đường dài có lúc lặng im,
Nhưng người bền chí sẽ tìm ánh dương.
Tin mình, giữ vững lập trường,
Học không ngừng nghỉ, mở đường tương lai.
Mỗi ngày sửa một lỗi sai,
Mỗi ngày thêm một hình hài trưởng thành.
Giới hạn chỉ ở lòng mình,
Khi ta dám nghĩ, dám hành, dám đi.
Ý chí sẽ dẫn bước chân,
Biến điều không thể hóa thành thành công.
Vượt qua giới hạn bản thân,
Là vượt nỗi sợ ngại ngần trong tim.
Ai luôn bền chí vươn lên,
Sẽ chạm ước mộng, viết nên cuộc đời.