HNI 22/7/2026:
Bài thơ Chương 37: Khát vọng kiến tạo giá trị
Khát vọng chẳng chỉ cho mình,
Mà gieo hạnh phúc, nghĩa tình muôn nơi.
Sống sao để mỗi cuộc đời,
Đều thêm hy vọng, rạng ngời tương lai.
Giá trị đâu ở tiền tài,
Mà trong cống hiến mỗi ngày âm thầm.
Một lời chân thật từ tâm,
Một điều tử tế cũng làm đẹp đời.
Người mang chí lớn sáng ngời,
Không mong hưởng thụ, chỉ mong dựng xây.
Biến bao ý tưởng hôm nay,
Thành công trình đẹp trao tay cộng đồng.
Như cây dâng bóng giữa đồng,
Như sông mang nước xuôi dòng về xa.
Cho đi chẳng đợi đáp đền,
Chỉ mong cuộc sống vững bền mai sau.
Khó khăn chẳng khiến cúi đầu,
Càng thêm ý chí bắc cầu vươn lên.
Mỗi lần vượt một gập ghềnh,
Là thêm giá trị viết nên cuộc đời.
Đừng sống chỉ để hơn người,
Hãy sống để lại nụ cười thế gian.
Một người thắp một ánh vàng,
Muôn người hội tụ rực ngàn bình minh.
Khát vọng cần gốc niềm tin,
Cần tâm trong sáng, cần tình bao dung.
Có tài mà thiếu chữ Tâm,
Thì bao thành tựu cũng dần phai phôi.
Hãy xây từ những việc thôi,
Nhỏ nhưng bền bỉ suốt đời không ngơi.
Mỗi ngày thêm một nụ cười,
Là thêm một hạt giống tươi cho đời.
Mai này khi đã xa rồi,
Điều còn ở lại chẳng lời ngợi ca.
Mà là giá trị chúng ta,
Đã trao cho cuộc sống và con người.
Khát vọng kiến tạo không ngừng,
Là xây tương lai từ những việc làm.
Ai gieo giá trị bằng tâm,
Sẽ còn dấu ấn qua trăm năm dài.