HNI 22/7/2026:
Bài thơ Chương 40: Hành trình của người dẫn đường
Người dẫn đường chẳng đi sau,
Cũng không đứng mãi trên cao gọi mời.
Là người dám bước vào đời,
Mở lối phía trước cho người cùng đi.
Đường dài lắm nẻo hiểm nguy,
Có khi bão tố phủ ghì bước chân.
Nhưng người giữ vững tinh thần,
Lấy tâm làm hướng, lấy nhân làm nền.
Dẫn đường đâu chỉ nói suông,
Mà bằng hành động mở đường tiên phong.
Sống ngay giữa những bão giông,
Để người phía sau thêm lòng vững tin.
Có tài phải có đức đi kèm,
Có tâm mới giữ niềm tin lâu bền.
Khi thành công chẳng gọi tên,
Vẫn vui vì thấy bao người trưởng thành.
Người dẫn đường biết lắng nghe,
Biết trao cơ hội, biết che chở người.
Không gieo sợ hãi trong đời,
Mà gieo hy vọng sáng ngời tương lai.
Khi người khác lỡ sai hoài,
Không vội kết tội, chẳng hoài khinh chê.
Kiên trì chỉ lối quay về,
Để ai cũng có cơ hội đổi thay.
Dẫn đường chẳng phải quyền uy,
Mà là trách nhiệm mỗi ngày gánh mang.
Một lời chân thật dịu dàng,
Có khi thay đổi cả ngàn số phận.
Hành trình còn lắm gian truân,
Người đi trước phải nhiều lần hy sinh.
Đổi lấy hạnh phúc cộng đồng,
Đổi lấy ngày mới thanh bình mai sau.
Rồi khi khép lại nhịp cầu,
Điều còn ở lại chẳng đâu xa vời.
Là bao thế hệ nên người,
Tiếp mang ánh sáng rạng ngời muôn phương.
Người dẫn đường là ngọn đèn,
Lặng thầm soi sáng bao miền tương lai.
Sống vì lý tưởng hôm nay,
Để mai nhân ái còn hoài lan xa.