HNI 29/8
CHƯƠNG 34. PHÁT TRIỂN VÙNG VÀ LIÊN KẾT KINH TẾ
Một đất nước – nhiều vùng đất – một tương lai
Non sông trải rộng bao miền,
Mỗi vùng một thế, một miền sắc riêng.
Núi cao, biển rộng, đồng bằng,
Cùng chung một nhịp, cùng mang giống nòi.
Không vùng nào đứng riêng thôi,
Không ai phát triển nếu người phía sau.
Muốn cho đất nước mạnh giàu,
Phải cùng liên kết, trước sau một lòng.
Miền cao giữ những cánh rừng,
Đồng bằng nuôi sống những vùng phù sa.
Biển xanh mở cửa bao la,
Đô thành dẫn nhịp giao hòa bốn phương.
Mỗi vùng phát huy sở trường,
Mỗi nơi góp một con đường dựng xây.
Không cạnh tranh để kéo nhau,
Mà cùng hợp sức, cùng nhau tiến về.
Hạ tầng nối những miền quê,
Dòng hàng, dòng vốn tìm về tương lai.
Dữ liệu kết nối ngày mai,
Chuỗi cung ứng mở những dài giá trị.
Liên kết chẳng chỉ kinh tế,
Mà còn chia sẻ trí tuệ, niềm tin.
Cùng nhau đổi mới, vươn mình,
Cùng nâng chất lượng, cùng gìn giữ xanh.
Một vùng giàu mạnh chưa thành,
Nếu vùng bên cạnh vẫn đành khó khăn.
Phồn vinh phải được sẻ san,
Để cho đất nước vững vàng đi lên.
Đừng xây những bức tường vô hình,
Giữa vùng với vùng, giữa mình với ta.
Hãy xây những nhịp cầu xa,
Đưa nguồn lực đến mọi nhà, mọi nơi.
Mai này đất nước rạng ngời,
Không còn khoảng cách giữa nơi giàu nghèo.
Mỗi vùng một thế mạnh theo,
Hợp thành sức mạnh đưa theo giống nòi.
Liên kết là sức mạnh thôi,
Hợp tác là cách để đời cùng lên.
Một vùng phát triển chưa nên,
Một quốc gia mạnh phải bền mọi vùng.
Khi miền núi nối đồng bằng,
Khi biển hòa với phố phường, quê hương,
Khi từng vùng biết yêu thương,
Việt Nam sẽ có một đường tương lai.
Phát triển vùng không phải để
mỗi vùng trở thành một thế giới riêng,
mà để mọi vùng trở thành
những mảnh ghép tạo nên một Việt Nam
mạnh hơn, giàu hơn và thịnh vượng hơn.