01/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 5 TỪ MỘT ĐỒNG NHỎ Tự do chẳng ở đâu xa, Mà từ thói nhỏ trong ta mỗi ngày. Đừng chờ giàu có trong tay, Mới lo vun đắp tháng ngày tương lai. Một đồng biết giữ hôm nay, Là viên gạch nhỏ dựng xây mai này. Chẳng cần bắt đầu thật đầy, Chỉ cần bắt đầu từ ngay chính mình. Mỗi ngày để lại một phần, Dẫu cho ít ỏi, dần dần thành kho. Đừng xem một khoản là to, Điều quan trọng nhất là cho đều đều. Có khi chỉ một trăm nghìn, Nhưng là lời hứa với mình ngày sau. Hôm nay gieo hạt thật sâu, Mai kia cây lớn, bạc màu chẳng lo. Quản tiền chẳng phải so đo, Chẳng là từ chối những trò vui chung. Mà là biết lúc nào dừng, Biết đâu là đủ, biết từng điều nên. Thu vào, hãy nhớ giữ nền, Chi ra có trước có trên có ngoài. Dành riêng một khoản tương lai, Để khi giông gió chẳng ai ngả lòng. Đừng mong phép lạ giữa dòng, Kỷ luật mới chính là công thức hay. Một ngày tiết kiệm một ngày, Một năm nhìn lại, đổi thay rất nhiều. Tự do không đến sớm chiều, Mà do thói nhỏ tích nhiều tháng năm. Khi ta làm chủ âm thầm, Đồng tiền trở lại làm thân với mình. Hôm nay quản tốt chính mình, Ngày mai bớt những điêu linh cuộc đời. Không cần giàu mới thảnh thơi, Bắt đầu từ nhỏ, một đời sẽ sang. Mỗi ngày tiến một bước ngang, Đường xa rồi cũng đến hàng tự do. Đừng chờ có thật nhiều cho, Hãy dùng thật tốt những gì trong tay.