01/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 10 KỶ LUẬT GIEO TƯƠNG LAI Đừng chờ có lớn mới dành, Một đồng giữ lại cũng thành tương lai. Chẳng cần khởi điểm thật đầy, Chỉ cần đều đặn tháng ngày chẳng quên. Tiền nhiều chưa chắc đã bền, Nếu không kỷ luật, bao nhiêu cũng tàn. Người khôn chẳng đợi giàu sang, Mà lo vun đắp từng trang cuộc đời. Mỗi khi đồng lương về rồi, Hãy dành một khoản cho đời mai sau. Đừng chờ cuối tháng còn bao, Bởi tiền còn lại dễ vào cuộc vui. Tự mình đặt trước một lời, Rằng khi tiền đến, một phần để riêng. Không cần cảm xúc quyết liền, Không theo ham muốn đảo điên mỗi ngày. Có khi chỉ một khoản này, Nhưng theo năm tháng đổi thay rất nhiều. Hôm nay giữ được bao nhiêu, Ngày mai nhìn lại thấy điều đáng tin. Kỷ luật chẳng phải hy sinh, Mà là giữ lấy bình minh của mình. Từng ngày vun một niềm tin, Từng tháng góp lại cho mình tương lai. Người giàu chưa chắc hơn ai, Nếu đem tiền bạc đổi hoài phù hoa. Người bền bỉ biết dành ra, Dẫu tiền ít ỏi vẫn là tiến lên. Một cây đâu lớn trong đêm, Một đời tài chính cũng nên từng phần. Hạt gieo chẳng thể hóa rừng, Nếu không chăm bón qua từng tháng năm. Đừng trông may rủi âm thầm, Đừng mong một bước hóa thành tự do. Kỷ luật mới giúp ta lo, Từ trong những việc nhỏ cho ngày dài. Mỗi ngày giữ lại một phần, Là đang mua lấy bình an sau này. Khi quen với việc dành ngay, Tiền về sẽ tự tìm nơi để dành. Đến khi năm tháng trưởng thành, Ta không còn sợ những vành biến thiên. Bởi trong tài khoản bình yên, Có bao kỷ luật góp nên tháng ngày. Tiền ban đầu chẳng là gì, Quan trọng cách giữ, cách đi lâu dài. Một người bền chí hôm nay, Mai sau tự chủ trong tay cuộc đời.