03/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 23 MÓN NỢ VÀ NGÀY MAI Vay tiền dễ, trả chẳng đơn, Một đồng cầm trước, bao lần trả sau. Lúc vay chỉ nghĩ thật mau, Đến kỳ thanh toán mới đau trong lòng. Nợ không phải thứ luôn hòng, Có vay đúng chỗ vẫn mong dựng đời. Nhưng vay chỉ để vui chơi, Mai sau chính nó thành người kéo ta. Chiếc xe mua vượt khả năng, Điện thoại đổi mới, món hàng xa hoa. Niềm vui ngắn ngủi đi qua, Khoản vay ở lại, tháng qua tháng còn. Lãi sinh chẳng biết mỏi mòn, Đồng tiền kiếm được lại còn trả vay. Lương về chưa kịp cầm tay, Đã nghe khoản nợ gọi ngay cuối tuần. Nợ nào cũng phải phân vân, Vay cho mục đích, trả dần đúng nơi. Nếu vay để tạo thêm lời, Phải cân rủi ro, phải coi khả năng. Đừng đem tương lai đánh liều, Đừng vay vượt quá những điều mình lo. Thu nhập một, nợ đừng to, Kẻo khi biến cố chẳng còn đường lui. Một đời chẳng thiếu niềm vui, Nhưng vui bằng nợ dễ rồi hóa đau. Món vay hôm trước thật mau, Có khi lấy mất biết bao tháng ngày. Muốn cho tài chính đổi thay, Hãy lo giảm nợ từng ngày từng hôm. Nợ cao giống đá đeo chân, Khiến ta muốn bước mà còn kéo ghì. Trước khi ký một điều gì, Hãy xem dòng tiền lấy chi trả đều. Tính cả phần lãi đi theo, Tính luôn những lúc thu nhập giảm đi. Đừng nghe “cơ hội” tức thì, Mà quên nghĩa vụ phải chi mỗi ngày. Một lần vay chẳng đáng gì, Nhưng nhiều lần góp, nợ đi thành dòng. Người khôn chẳng sợ chữ “vay”, Chỉ sợ vay chẳng biết ngày trả xong. Biết vay, biết giữ dòng tiền, Biết khi nào dừng để yên cửa nhà. Nợ tốt phải tạo giá trị, Nợ xấu tiêu trước, tương lai trả dần. Đừng đem tháng tháng thu nhập, Đổi cho những thứ chỉ làm vui chơi. Tự do chẳng ở đâu xa, Là khi thu nhập thuộc ta mỗi ngày. Không còn khoản nợ kéo tay, Không còn thấp thỏm đến ngày trả vay. Hãy vay khi thật cần thôi, Và luôn tính trước một đời phía sau. Giữ cho khoản nợ vừa nhau, Để tiền là bạn, không đau phận mình.