04/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 33 NHÌN XA MỘT CHẶNG ĐƯỜNG Một năm ngoảnh lại nhìn xa, Hôm nay gieo hạt, mai là mùa hoa. Đường đời chẳng phải đi qua, Mà cần định hướng để mà bước đi. Một năm đặt những điều gì, Ba năm vun đắp những gì ước mong. Năm năm nhìn rộng trời trong, Dài lâu xây một cánh đồng bình yên. Tiền không chỉ để cất riêng, Mà là phương tiện dựng nên tương lai. Mỗi năm tính lại đường dài, Thu vào, chi xuất, tháng ngày ra sao. Tài sản hôm trước thế nào, Nợ còn bao khoản, đồng nào đang sinh. Nhìn vào bức ảnh tài chính, Biết mình đang đứng, hành trình còn bao. Đừng mong ngày một giàu mau, Một năm kỷ luật, năm sau vững vàng. Gom từng khoản nhỏ dịu dàng, Thành nền tài chính vững vàng mai sau. Ba năm chẳng phải quá lâu, Nếu ta bền chí bắt đầu từ nay. Năm năm từng bước dựng xây, Để khi ngoảnh lại thấy ngày đã qua. Mục tiêu chẳng phải ước hoa, Mà là cột mốc để ta hướng mình. Biết mình muốn sống đời gì, Rồi đem tiền bạc phục mình, chớ quên. Dài lâu chẳng thể gọi tên, Nếu không bắt đầu từ nền hôm nay. Một năm soi lại từng ngày, Ba năm, năm nữa, dựng xây tương lai. Đời người chẳng rộng bao dài, Biết lo từ sớm, đường dài thảnh thơi. Tiền là hạt giống trong đời, Gieo bằng kỷ luật, nở lời tự do.