04/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 34 TỪ ĐỒNG LƯƠNG ĐẾN TÀI SẢN Ngày ngày ta bán sức lao, Đổi bao công sức lấy vào đồng lương. Mồ hôi trải khắp nẻo đường, Gom từng đồng nhỏ, vun vườn tương lai. Tiền làm ra chớ tiêu hoài, Giữ phần hôm trước cho ngày mai sau. Tích từng khoản nhỏ bền lâu, Để cho hạt giống bắt đầu nảy xanh. Đừng mong tài sản tự thành, Nếu ta chỉ biết tiêu nhanh tháng ngày. Một phần giữ lại hôm nay, Một phần học cách dựng xây sinh lời. Đồng tiền nếu biết đúng nơi, Có thể góp sức cho đời dài hơn. Nhưng đừng chạy lợi nhuận hơn, Khi mình chưa hiểu, chớ hờn vận may. Tài sản chẳng đến một ngày, Nó là kết quả tháng ngày bền tâm. Từ công việc, từ âm thầm, Từ bao quyết định lặng thầm hôm nay. Thu nhập chủ động từng ngày, Là nguồn khởi điểm dựng xây cơ đồ. Biết dùng tiền để sinh cho, Thì tiền dần hóa thành kho giá trị. Một người trưởng thành đôi khi, Không mong kiếm mãi chỉ vì đồng lương. Mà mong tạo được con đường, Để tài sản tiếp tục thường sinh ra. Đến khi chẳng phải bôn ba, Vẫn còn nguồn lực giúp ta vững vàng. Đó không phải chuyện giàu sang, Mà là tự chủ giữa ngàn đổi thay. Hôm nay làm việc dựng xây, Ngày mai tài sản tiếp tay cuộc đời. Kiên trì qua những năm trôi, Từ đồng tiền nhỏ thành nơi tự do.