04/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 35 TỰ DO KHÔNG ĐO BẰNG TIỀN Giàu sang chẳng phải thật nhiều, Mà khi cuộc sống có điều tự do. Tự do chẳng phải hư vô, Là khi ta được chọn cho cuộc đời. Không vì thiếu thốn chơi vơi, Không vì tiền bạc mà rời ước mơ. Biết bao nhiêu đủ mong chờ, Biết bao nhiêu để khỏi ngờ ngày mai. Tự do bắt đầu từ đây, Khi ta làm chủ từng ngày mình đi. Đồng tiền chẳng thể khắc ghi, Nếu người nô lệ những gì mình ham. Có tiền nhưng sống hoang mang, Thì dù đầy túi, lòng càng chẳng yên. Có khi chẳng lắm bạc tiền, Mà tâm tự tại, bình yên giữa đời. Tự do là lúc con người, Không vì đồng bạc đánh rơi chính mình. Biết lo cho cuộc hành trình, Biết dành hôm trước cho mình ngày sau. Có phần tiết kiệm bền lâu, Có phần dự phòng trước sau an lành. Có tài sản, có học hành, Có thêm năng lực để dành tương lai. Khi đời gặp lúc đổi thay, Ta còn lựa chọn, còn ngày bước đi. Không cần giàu có kỳ kỳ, Chỉ cần đủ sức quyết đi đường mình. Tiền là công cụ hữu hình, Không là ông chủ của mình tháng năm. Tự do chẳng đến âm thầm, Mà do kỷ luật gieo mầm hôm nay. Mỗi ngày giữ lại một phần, Mỗi ngày học hỏi, mỗi lần tự soi. Để mai giữa những đổi dời, Ta còn quyền chọn một đời mình mong. Giàu là khi giữ được lòng, Tự do là được sống trong lựa mình. Tiền xây nền móng vững tin, Còn đời hạnh phúc chính mình dựng nên.