HNI 4/9

CHƯƠNG 45: TUYÊN NGÔN: KHÔNG GÌ LÀ KHÔNG THỂ

Có những thời điểm trong cuộc đời, chúng ta đứng trước một hoàn cảnh mà dường như không có lối ra.

Một cánh cửa đóng lại.

Một kế hoạch thất bại.

Một khoản đầu tư mất đi.

Một mối quan hệ tan vỡ.

Một công việc không còn.

Một giấc mơ tưởng như rất gần bỗng trở nên xa xôi.

Trong những khoảnh khắc ấy, con người thường nói:

“Không thể.”

Không thể làm lại.

Không thể bắt đầu nữa.

Không thể vượt qua.

Không thể thành công.

Không thể thay đổi.

Nhưng có một sự thật quan trọng mà chúng ta cần nhớ:

Con người không thể kiểm soát mọi hoàn cảnh, nhưng luôn có một phần quyền lực thuộc về mình: quyền lựa chọn cách suy nghĩ, cách học hỏi và cách hành động.

Đó chính là điểm bắt đầu của tự do.

Chúng ta không chọn được nơi mình sinh ra.

Không chọn được gia đình mình.

Không chọn được tất cả những gì xảy đến.

Không thể kiểm soát nền kinh tế, thị trường, thời tiết, quyết định của người khác hay những biến cố bất ngờ của cuộc đời.

Nhưng chúng ta có thể lựa chọn mình sẽ làm gì với những điều đó.

Và đôi khi, một lựa chọn đúng có thể thay đổi hoàn toàn ý nghĩa của một hoàn cảnh tưởng như không thể thay đổi.

Tôi không kiểm soát được hoàn cảnh, nhưng tôi kiểm soát được cách mình nhìn nó

Một thất bại có thể là dấu chấm hết.

Nhưng nó cũng có thể là học phí.

Một lần mất tiền có thể khiến chúng ta tuyệt vọng.

Nhưng nó cũng có thể trở thành bài học đắt giá nhất về quản lý tài chính và quản trị rủi ro.

Một cánh cửa đóng lại có thể khiến chúng ta nghĩ rằng mình bị từ chối.

Nhưng đôi khi, nó buộc chúng ta phải tìm một cánh cửa khác phù hợp hơn.

Sự kiện xảy ra là một chuyện.

Câu chuyện chúng ta kể về sự kiện đó lại là một chuyện khác.

Hai người có thể cùng trải qua một thất bại.

Một người nói:

“Thế là hết.”

Người kia nói:

“Được rồi. Tôi cần hiểu mình đã sai ở đâu.”

Cùng một sự kiện.

Nhưng hai cách nhìn.

Và rồi hai cuộc đời có thể đi theo hai hướng hoàn toàn khác nhau.

Đó là lý do tư duy quan trọng.

Không phải vì tư duy tích cực có thể biến mọi điều xấu t