HNI 22/7/2026:
Bài thơ Chương 36: Tinh thần phụng sự
Sống đâu chỉ nhận cho mình,
Mà còn gieo những nghĩa tình mai sau.
Người mang tâm nguyện bền lâu,
Luôn xem phụng sự là câu trả đời.
Cho đi chẳng đợi đáp lời,
Chẳng mong danh vọng, chẳng đòi lợi riêng.
Một lòng tận tụy, chân thành,
Góp từng việc nhỏ dựng xây cộng đồng.
Dòng sông nhờ nước mà trong,
Cuộc đời nhờ những tấm lòng mà vui.
Một bàn tay mở nụ cười,
Có khi thắp sáng cả đời một ai.
Người cao quý chẳng ở tài,
Mà ở cách sống vì ai quanh mình.
Biết san sẻ, biết hy sinh,
Lấy lòng nhân ái làm nền bước đi.
Phụng sự đâu phải điều gì,
Xa xôi, lớn lao mới ghi công đầu.
Chỉ cần việc tốt hằng ngày,
Đã gieo hạt giống xanh đầy yêu thương.
Người thầy giữ sáng học đường,
Người thợ xây dựng muôn phương nhịp cầu.
Người nông gieo hạt trên đồng,
Đều đang phụng sự non sông từng ngày.
Lãnh đạo càng phải thẳng ngay,
Đặt dân, đặt nước lên ngay trước mình.
Lấy công bằng để giữ gìn,
Lấy tâm trách nhiệm tạo niềm tin sâu.
Đời người chẳng sống bao lâu,
Điều còn ở lại là câu nghĩa tình.
Không ai nhớ mãi tiền tài,
Mà nhớ người sống hết lòng vì dân.
Hãy đem nhiệt huyết chuyên cần,
Biến từng việc nhỏ thành phần cống hiến.
Mỗi ngày phụng sự chân thành,
Là thêm một đóa hoa lành cho đời.
Sống là để biết cho đi,
Để đời thêm đẹp, để người thêm vui.
Tinh thần phụng sự sáng ngời,
Chính là giá trị rạng ngời nhân sinh.