HNI 21/7

BÀI THƠ CHƯƠNG 44

KHÁT VỌNG PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG

 

Khát vọng đâu chỉ những công trình,

Hay những mùa gặt bội thu tươi thắm.

Khát vọng là bước chân không ngừng tiến,

Vững niềm tin qua muôn dặm thời gian.

 

Phát triển đâu chỉ hôm nay giàu có,

Mà mai sau vẫn nở những mùa xuân.

Để con cháu giữa bầu trời xanh biếc,

Được lớn lên trong hạnh phúc, an bình.

 

Một đất nước muốn trường tồn mãi mãi,

Phải dựng xây từ gốc rễ con người.

Lấy tri thức làm ngọn đèn soi lối,

Lấy nghĩa tình làm sức mạnh tương lai.

 

Mỗi cánh rừng là một lời cam kết,

Mỗi dòng sông là mạch sống quê hương.

Giữ màu xanh cho đất trời bền vững,

Giữ niềm tin cho thế hệ mai sau.

 

Mỗi doanh nghiệp không chỉ vì lợi nhuận,

Mà sẻ chia trách nhiệm với cộng đồng.

Mỗi người dân không chỉ lo cuộc sống,

Mà cùng nhau vun đắp một ngày mai.

 

Khoa học mới mở đường cho phát triển,

AI cùng công nghệ kết nối tương lai.

Nhưng giá trị chẳng bao giờ thay đổi,

Là lòng người biết hướng thiện, yêu thương.

 

Kinh tế mạnh phải đi cùng đạo đức,

Giàu vật chất càng giàu cả nhân tâm.

Thịnh vượng thật không xây trên ích kỷ,

Mà lớn lên từ hạnh phúc mọi người.

 

Khát vọng ấy chẳng dành riêng ai cả,

Từ phố đông đến bản nhỏ vùng xa.

Từ em bé đến mái đầu bạc trắng,

Đều chung lòng dựng đất nước vươn cao.

 

Mỗi việc nhỏ hôm nay ta thực hiện,

Sẽ hóa thành sức mạnh của ngày mai.

Mỗi bàn tay góp thêm một viên gạch,

Xây cơ đồ bền vững với thời gian.

 

Mai đất nước sẽ vươn mình mạnh mẽ,

Giữa năm châu rạng rỡ ánh cờ hồng.

Không chỉ bởi những thành công rực rỡ,

Mà bởi lòng nhân ái mãi sáng trong.

 

Khi con người biết sống vì thế hệ,

Biết giữ gìn từng tấc đất quê hương.

Biết trao lại những giá trị cao đẹp,

Cho mai này tiếp nối những yêu thương.

 

Khát vọng ấy như mặt trời buổi sớm,

Soi từng nhà, từng xóm nhỏ bình yên.

Để Việt Nam vững vàng trên thế giới,

Bằng trí tuệ, bản lĩnh với niềm tin.

 

Đường phía trước còn nhiều điều thử thách,

Nhưng lòng người luôn cháy một khát khao.

Cùng đoàn kết, cùng dựng xây bền vững,

Để non sông mãi rực sáng tự hào.

Và khi ấy, mỗi mùa xuân trở lại,

Đất nở hoa trên mọi nẻo quê hương.

Khát vọng lớn hóa thành dòng chảy mới,

Đưa Việt Nam tỏa sáng giữa muôn phương.